Chào mừng quý vị đến với website KHÁM PHÁ TRI THỨC.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Trang thơ của bạn và tôi >
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !
Đỗ Trung Quân
Trịnh Ngọc Thanh @ 19:26 19/10/2011
Số lượt xem: 2274
Bài thơ về Mẹ
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đỗ Trung Quân - 1986

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !
Đỗ Trung Quân
Trịnh Ngọc Thanh @ 19:26 19/10/2011
Số lượt xem: 2274
Số lượt thích:
0 người
- Heo may và ký ức mang tên anh (18/10/11)
- Tạm biệt tình yêu (25/09/11)
- TẶNG NGƯỜI TÔI YÊU (22/07/11)
- Sông Cầu (01/02/11)
- Lời mẹ dặn (15/12/10)


trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !
Tết đến, nhớ mẹ, cha và đồng đội
Những ngày đầu Xuân, khi mọi người chúc Xuân, tôi nghĩ đến mẹ, trong nụ cười của mẹ có khoảng ưu tư nào cho những người con xa quê. (Lê Mạnh Duy, Đức)
Đã mười hai năm nay, kể từ ngày cha tôi mất trong đêm giao thừa, mỗi khi Xuân về lòng tôi lại khắc khoải bồi hồi. Tôi nhớ hình ảnh ông cách đây bốn mươi năm, khi Mỹ ném bom Thủ đô Hà Nội cuối năm 1972. Trong khi mọi người khẩn trương xuống hầm, cha tôi lại bình thản chậm rãi, lần nào cũng vậy, ông là người cuối cùng xuống hầm.
Khi trưởng thành, tôi đã hiểu, ông muốn dùng thân mình che chở cho mọi người và gia dình, giữa bom rơi đạn nổ em tôi vẫn ngủ ngon lành trong câu hát ru của mẹ. Có phải câu hát của mẹ, tấm lòng của cha đã góp phần giúp chúng con đi qua chiến tranh và có cuộc sống thanh bình ngày hôm nay.
Những ngày cuối năm tôi thường nghĩ đến mẹ, lặng lẽ đơn côi lau dọn bàn thờ. Hơi thở của mẹ như ngừng lại để ngắn tiếng thở dài khi biết Xuân này con lại không về.
Con ơi sao không về trong ngày Xuân đến
Chiều ba mươi khói bếp đơn côi
Nén nhang cho những người đã khuất
Thiếu tay con bụi bám bàn thờ.
Xin thắp hương cùng mẹ, tưởng nhớ đến gia tiên, đến những người thân yêu đã mất, đến những người con đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến đấu giữ đất quê hương. Những ngày đầu Xuân, khi mọi người chúc Xuân, tôi nghĩ đến mẹ, trong nụ cười của mẹ luôn có khoảng ưu tư cho những người con xa quê.
Con ơi sao không về, những ngày Xuân đến
Câu chúc đầu năm thiếu vắng người thân.
Tiền giúp mẹ trong bì thư để ngỏ
Con bận làm, không kịp gửi người quen.
Xuân đến khách thăm
Tay mẹ yếu trà pha không nóng
Chén rượu Xuân nồng đắng vị Xuân.
Xuân về, xin thắp hương cho đồng đội tôi, những người đã ngã xuống trong cuộc chiến bảo vệ biên giới quê hương, những người cùng viết thư gửi bạn gái xa cách nơi quê nhà.
Biên giới nơi anh
Không có chim cuốc kêu khi mùa hè đến
Chỉ có tiếng cuốc ngày đêm đào công sự
Ngày lại ngày nắng đổ
Thương em nhiều nắng bắt màu da.
Giặc nã pháo, anh không giật mình như ngày mới đến
Chỉ nhớ tiếng trống trường tha thiết
Đêm học nhiều có ngủ không em.
Cuối cùng, kính chúc mẹ tôi, bạn bè của tôi và cả quê hương có một mùa Xuân ấm áp.
Lê Mạnh Duy