Chào mừng quý vị đến với website KHÁM PHÁ TRI THỨC.
Hoài niệm
Em lặng lẽ tìm về cuối trời xa
Nơi đó có con đường mình đã đến
Nơi đó mùa hạ bằng lăng nở tím
Những cánh ngây thơ từng đậu xuống vai mềm .
Em lặng lẽ tìm về kỉ niệm bỏ quên
Trên dòng sông Cỏ May một chiều cuộn xoáy
Ánh mắt anh nhói lòng em đến vậy
Mênh mang ....mênh mang buồn ...tím thẫm vạt sông
Lặng lẽ em tìm một ngày cuối đông
Trong thơ anh thấy lòng heo hút gió
Phương Nam nắng vàng chẳng biết anh còn nhớ
Ngôi sao mùa đông đơn lẻ sáng bên trơi?
Anh xa rồi ! Chỉ còn kỉ niệm thôi
Với những bài thơ câu còn , câu đã mất
Giấc mơ xưa không khi nào thành sự thật
Em lặng lẽ tìm mong níu lại mùa yêu
Đơn côi tháng bảy
Không phải " Đêm Hà Nội nhớ " đâu anh
Tháng bảy gắt gay tìm đâu nồng nàn hoa sữa
Câu thơ của Bùi Sim Sim mặc dù em vẫn nhớ
Nhưng Hà Nội riêng em lại chẳng ngọt ngào
Nỗi nhớ em chao chát những hanh hao
Trái sấu từng đêm rơi vang đường cũ
Cái buồn thở dài sau cánh cửa
Nghe trong cơn giông gió bội ước ...lời thề
Tháng bảy quay cuồng lá tàn úa si mê
Mặt đường khoảng ngăn xoá ánh nhìn vời vợi
Em không còn tin, em không còn yêu sao còn chờ đợi
Khi anh xa rồi tất cả chỉ còn em!
Nỗi nhớ tháng bảy ngăn ngắt sẫm màu đêm
Cổ tích như chuyện chàng Ngưu ả Chức
Anh biết không nước mắt sao rất thực
Âm thầm về xoá hết những niềm đau
Em từng nghĩ đến ngày mình có lại nhau
Mắt trong mắt , tay trong tay không còn day dứt nữa
Nhưng vết nứt kỉ niệm chặn ngang như một lời thách đố
Em cô đơn giữa Hà Nội đông người !
Trịnh Ngọc Thanh @ 21:04 08/07/2009
Số lượt xem: 1290
- Dù năm dù tháng (06/07/09)
- Một nửa (12/06/09)
- Thơ tình IT: Ctrl + Z (21/05/09)
- Tình rơi - Nguyễn Trọng Tạo (20/05/09)
- Gọi hè (19/05/09)


Làm thế nào để vơi nhớ đây anh
Khi thu về muôn chiều lá đổ
hương hoa sữa ngập tràn con phố
chốn hò hẹn bình yên
tự nhủ lòng rằng phái cố để quên
nhưng bước chân cứ tìm về miền nhớ
nghe thu nghẹn ngào rưng rưng lời hứa
anh đã xa thật xa
Kỉ niệm ngọt ngào nào dễ phôi pha
Chiếc hôn đầu tan trong hương hoa sữa
Trăng đầu thu như con thuyền nhỏ
Bồng bềnh những giấc mơ
Vẫn biết cuộc đời không phải là thơ
Nơi cuối đường vẫn một mình em đợi
Ngày xa xôi bất chợt anh nhớ lại
Tìm về chốn xưa...
Người đi
Biển rộng vô cùng
Sóng lao xao vỗ,sau lưng...
....tình buồn
Em về
Sương khói nhẹ buông
mềm đau lời hứa
nửa hồn nhẹ tênh
Cuộc tình gió kết mong manh
chiều nay ...vỡ năng...
Thôi đành
Tình ơi !
Bao giờ...? Là nói xa xôi
Biển xanh ru những ngậm ngùi ngày xưa...
Em từng ước mình là sân ga
một ngày kia níu tàu anh dừng lại
Những điều ước đã trở thành sự thật
Nhưng em chẳng phải sân ga duy nhất níu tàu anh
Hạnh phúc đến và đi như định mệnh
Tro tàn rồi những quá khứ còn xanh
Sân ga em làm sao giữ nổi anh
Con tàu lang bạt tháng năm không biết mỏi
Chỉ có thể làm dịu đi cơn nhức nhối
Nơi tim anh sau mỗi chuyến rong chơi
Em chỉ là một trong số nhiều mà thôi
Những sân ga bé nhỏ vô tình làm tàu anh dừng lại
Không biết rằng tàu anh còn đi xa mãi
Quên lại nơi dừng chút hạnh phúc tàn phai
Con tàu anh sẽ chẳng thuộc về riêng ai
Em khạo khờ ngày xưa làm sao mà biết trước
Tự hạnh phúc với mình cả tin điều ước
Không ngờ biến mình thành ga nhỏ lẻ loi .
một thoáng xa nhau
anh nợ em nhiều lắm
nợ mấy dòng thơ
nợ một chữ tình
nợ cả lòng tin
nợ những vô hình !
ngủ ngon nhé em
bình yên về trả đủ
gồm ngàn điều vui
rộn ràng bối rối
xuyên vạn lời tình
đam mê đắm đuối
trên triệu lời thơ
yêu dấu tuyệt vời !
vui lên nhé em
quên đêm thao thức
vì cuộc tình xa
mùa hoa hạnh phúc
chỉ một lần qua
nên lời thơ vội
nồng nàn thiết tha !
Cao Nguyên