Chào mừng quý vị đến với website KHÁM PHÁ TRI THỨC.
Thơ NGUYỄN DUY
Một góc chiều Hà Nội
Hồ gươm xanh màu xanh cổ tích
Con rùa vàng gửi bóng ở trên mây
Cây si mọc chúc cành xuống nước
Thê Húc cong cong một nét lông mày
Tóc em dài cho ta nhìn thấy gió
Áo em bay cho mờ tỏ thân hình
Em sâu sắc như kinh thành cổ kính
Gốc si già da mốc ngói rêu xanh
Em nhẹ nhõm đi về trong phố cũ
Tường nhà lở vôi cửa gỗ bức bàn
Ta lặn lội như một thằng ăn trộm
Nơm nớp lo mình bị bắt quả tang
Lần lữa mãi thế là ta lỡ dại
Để dành thành mất cắp cả tình yêu
Thế là ta mồ côi em mãi mãi
Cái vu vơ chết đuối dưới sương chiều
Cửa gỗ cài then....bóng em mất hút
Xe cúp đã thay cho ngựa tía võng điều
Ta trở lại gốc si già...và làm lại
Làm thơ tình tặng những lứa đang yêu...

Một mình
1.
em đi bỏ lửng chân trời
một người chiều nhớ một người ban mai
hình là ta, bóng là ai
hai mà một, một mà hai, một mình
2.
em đi bỏ lửng cái tình
lòng toang hoác rỗng rối tinh hình hài
ruột gan moi gặm lai rai
hai mà một, một mà hai, một mình
áo em mong mỏng màn sương núi đồi
Chợt rơi lại một nụ cười
và...sương rời rợi một trời phía sau
Đem nhan sắc tặng cho nhau
em giăng cái đẹp qua cầu ban mai
Chả riêng ta...chả riêng ai
để heo hút gió thở dài trên cây
Sớm nay ra ngõ gặp may
ước chi, mai lại người này đi qua...
Ánh Trăng
Hồi nhỏ sống với đồng
với sông rồi với bể
hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỷ.
Trần trụi với thiên nhiên
hồn nhiên như cây cỏ
ngỡ không bao giờ quên
cái vầng trăng tình nghĩa.
Từ hồi về thành phố
quen ánh điện cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như người dưng qua đường.
Thình lình đèn điện tắt
phòng buyn-đinh
tối om
vội bật tung cửa sổ
đột ngột vầng trăng tròn.
Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật mình.
Áo trắng má hồng
Thướt tha áo trắng nói cười ..
Để ta thương nhớ một thời áo nâu ...
Tóc hoe hoe cháy trên đầu ..
Ta cùng bạn gái cỡi trâu học bài
Áo trắng là áo trắng ai ..
Buồn phơ phất buổi ban mai đến trường ...
Long lanh ngọn gió giọt sương ...
Song song chân đất con đường xa xa
Áo trắng là áo trắng à ..
Một hôm ta thấy bạn ta ngượng ngùng ....
Vờ che ngực áo hơi phồng ..
Tà run rẩy ngó má hồng hây hây
Áo trắng là aó trắng này ...
Phấp pha phấp phỏng cái ngày ta mong ....
Bỗng dưng bạn ấy lấy chồng ..
Bỏ ta lại giữa mùa đông xám trời
Áo trắng là áo trắng ơi ....
Cho ta xin lại dáng người ta mơ ..
Cho ta tí tẹo ngẩn ngơ ..
Ước chi người ấy bây giờ là đây
Áo trắng là áo trắng bay ..
Thấp tha thấp thoáng cái ngày mong manh ....
Rừng xanh ai nhuộm mà xanh..
Má hồng ai nhuộm mà quanh năm hồng
Mưa trong nắng, nắng trong mưa
Bộn bề công việc bấy lâu
hẹn nhau dành dụm cho nhau một chiều
đường nào cũng lắm thương yêu
lối nào cũng đẹp rất nhiều lứa đôi
trong veo là nắng với trời
ngổn ngang thân mến là người với nhau.
Chiều đang sâu đắm một màu
tự dưng lộp độp ngang đầu - ồ mưa!
mưa rào giữa nắng hay chưa
hạt mưa ném thẳng có chừa ai đâu
vội vàng ta nấp vào nhau
mái đầu che lấp mái đầu thoảng hương
Em đừng trách nhé, em thương
nào ai biết được giữa đường gặp mưa!
tiếng em như tiếng gió lùa:
Thôi đừng nói giọng người xưa, buồn cười ...
Từ môi mưa giọt xuống môi
nhấm chung một hạt mưa rơi mặn mà
áo em ướt lẫn vào da
tóc lẫn vào gió -- gió là sợi tơ
mắt em trong đến ngây thơ
trong như nắng giữa mịt mờ mưa giăng...
Mấy năm một bận con xa về làng
Gốc cây, hòn đá cũ càng,
Trâu bò đủng đỉnh như ngàn năm nay
Cha ta cầm cuốc trên tay,
Nhà ta xơ xác hơn ngày xa xưa
Lưng trần bạc nắng thâm mưa
Bụng nhăn lép kẹp như chưa có gì
Không răng
Rượu tăm vẫn để dành khi con về
Ngọt ngào một chút men quê
Cay tê cả lưỡi, đắng tê cả lòng
Gian ngoài thông thống gian trong
Một đời làm lụng sao không có gì
Không răng! cha vẫn cười khì
Người còn là quí kể chi bạc vàng
Chiến tranh như trận cháy làng
Bà con ta trắng khăn tang trên đầu
Vẫn đồng cạn, vẫn đồng sâu
Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa
Đường làng cây cỏ lưa thưa
Thanh bình từ ấy sao chưa có gì
Không răng! cha lại cười khì
Đời là thế, kể làm chi cho buồn
Mẹ ta vo gạo thổi cơm
Ba ông táo sứt lửa rơm khói mù
Nhà bên xay lúa ù ù
Vẫn chày cối thậm thịch như thuở nào
Các em ta vác cuốc cào,
Rủ nhau bước thấp bước cao ra đồng
Mồ hôi đã chảy ròng ròng
Máu và nước mắt sao không có gì
Không răng! cha vẫn cười khì
Đời là thế, kể làm chi cho rầu
Cha con xa cách bấy lâu
Mấy năm mới uống với nhau một lần
Bụng ta thắt, mặt ta nhăn
Cha ta thì vẫn không răng cười cười
Ta đi mơ mộng trên đời
Để cha cuốc đất một đời chưa xong
Tre Việt Nam
Tre xanh
Xanh tự bao giờ
Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanh
Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên luỹ, nên thành tre ơi
Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù cát sỏi đá vôi bạc màu
Có gì đâu, có gì đâu
Mỡ màu ít chất dồn lâu hoá nhiều
Rễ siêng không ngại đất nghèo
Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù
Vươn mình trong gió tre đu
Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành
Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh
Tre kia không ngại khuất mình bóng râm
Bão bùng thân bọc lấy thân
Tay vin tay níu tre gần nhau thêm
Thương nhau tre chẳng ở riêng
Luỹ thành từ đó mà nên hỡi người
Cho dù thân gãy cành rơi
Vẫn nguyên cái gốc truyền đời cho con
Loài tre đâu chịu mọc cong
Mới lên đã thẳng như chông lạ thường
Lưng trần phơi nắng phơi sương
Có manh áo cộc tre nhường cho măng
Măng non là búp măng non
Đã mang dáng thẳng, thân tròn của tre
Năm qua đi, tháng qua đi
Tre già măng mọc có gì lạ đâu
Mai sau,
mai sau,
mai sau...
Đất xanh, tre mãi xanh màu tre xanh
( suu tam)
Trịnh Ngọc Thanh @ 05:24 05/01/2012
Số lượt xem: 1441
- Thơ trong nhạc Trịnh Công Sơn (26/10/11)
- Cha cưới vợ đi, cha ơi! (10/10/11)
- Cánh đồng vàng (03/10/11)
- Cảm ơn và xin lỗi (25/09/11)
- Bình Ngô Đại Cáo - Hịch Tướng Sĩ (23/06/11)


Má hồng ai nhuộm mà quanh năm hồng